Sắc màu Tháng ba

By

 
 
Tháng ba ngợp mắt bởi màu nắng. Nắng vàng đủ cấp độ. Nắng ở khắp nơi. Màu nắng là màu nóng hừng hực giữa độ tháng ba này.
 
 
Tháng ba mướt mát màu lá. Long não xoà tán che bờ vai em. Em nhớ đến hàng long não quê anh xanh mát tít tận chân cầu. Những chiếc lá rất xanh xanh non và xanh thẫm đan ken nhau giữa khung trời thành phố. Như dòng chảy bất tận của tình yêu những chiếc lá xanh ấy em không đếm được vì không thể đếm xuể tình cảm dành cho tháng ba.
 
Tháng ba thao thiết màu hoa. Bằng lăng tím dạt dào trong nắng trong lá hòa vào điệp khúc tháng ba những ca từ dễ thương khôn tả.
 
Tháng ba dịu dàng màu áo em. Màu áo em anh từng ve vuốt bằng ánh mắt yêu thương. Lụa mềm mịn mát để làm dịu đi màu nắng tháng ba. Mình đi bên nhau đón tháng ba thiệt tình.

More...

Có nghe tôi mưa trút chuyện

By

Ngồi xuống đây cho tôi kể chuyện...
  
Chuyện rằng rất xưa là xưa
Cát chưa mềm thế bao giờ
Sóng chưa bạc đầu vì nhớ
Biển đâu có mặn chát lòng
Đại dương rất gần đây đó
Một ngày trời nổi giông gió
Giận dữ cuốn phăng tất cả
Thế là từ nay thấy rõ
Biển mặn sóng bạc vô chừng
Những khi bão dâng triều đẩy
Biển òa nỗi hờn mênh mông
Lòng biển sâu thế ai lường
 
Nào ngồi xích lại gần đây
Có nghe tôi mưa trút chuyện

 

More...

Điều kiện cần và đủ cho ngày hôm nay

By

Một nụ cười tếu tếu
Một ánh mắt sắc lẹm
Một chuyện vui món quà
Dành cho em là đủ

Một hồng nhung bày tỏ
Một trái tim thương nhớ
Một vị ngọt đời thường
Cần chi đâu phù phiếm

Một làn mây ấm mềm
Bay về nơi yêu dấu
Về nơi miền tĩnh lặng
Chỉ có mình với ta

More...

Chiếc xe cải tiến

By

   Chiếc xe cải tiến
Từ xửa từ xưa các xã viên đã quen với gánh gánh gồng gồng tiện lợi dễ di chuyển và một mình cũng gánh được. Nào là từ gánh thóc gánh khoai mỗi vụ thu hoạch; Nào là gánh phưn gánh gio chăm bón cho ruộng vườn trồng trọt... Ai có sức đến đâu gánh đến đấy có cố gánh nhiều hơn một tí cũng chả sao miễn đủ sức kể cả phải gồng.
Từ hôm HTX chuyển đổi từ thủ công thô sơ lên cơ giới hóa bằng xe cải tiến oh có chiếc xe cải tiến cứ tưởng khoai bở nhiều tiện ích hơn rổ vác quang gánh thúng mủng dần sàng nhưng không.... không hề...các xã viên bắt đầu nháo nhác. Xã viên nào giỏi giang thì nắm bắt ngay được chế độ hoạt động và cơ chế của nó còn xã viên nào "kém tắm" tay chậm chân lơ tơ mơ thì cứ loạn cào cào cả lên đi hỏi han tứ tung. Ông chủ nhiệm HTX ra sức động viên ông phó thì ra sức khuyên giải và chỉ dẫn nhưng nghe chừng các xã viên vẫn ù ù cạc cạc với cơ chế mới của xe cải tiến lắm. Cầm càng thì lúng túng buộc chằng thì sợ tùng bê lái chiếc xe kiểu mới này thì loạng choạng chỉ muốn ngã lộn tùng phèo xuống ao cả lút lên dốc bờ đê thì đếch lên được vì chiếc xe cứ ậm à ậm ạch chả chịu theo sự điều khiển của đôi bàn tay chai sần. Mệt hết sức.
Mấy hôm nay cả làng cứ nháo nhác lên hỏi quanh lẫn nhau rồi hỏi chủ nhiệm và phó chủ nhiệm về cái vụ xe cải tiến. Trả lời cũng nhiều lắm rồi nhưng một số xã viên vưỡn cứ như đèn cù chạy khắp nơi để cập nhật thông tin và tìm biện pháp thích nghi với xe cải tiến nhưng ứ được.
Bỏ HTX thì thuơng mà vương thì tội. Xã viên là tác nhân cấu thành nên HTX thế nếu ai cũng ùng ùng oàng oàng hô lên đi thôi...đi thôi...thì HTX ở lại với ai? Mà xã viên thì chân chất chân thật chân lưu mãi quen rồi không nỡ đi.

Ông Chủ nhiệm ơi ông phó ơi cải tiến thì cải tiến chứ toàn thấy cải lùi thế này là dư thế nào?

More...

Ở lại

By

Ở lại với tháng năm
Thời gian đầy ký ức
Ở lại với cuộc đời
Là tình người thăm thẳm

Ở lại môi thì thầm
Ở lại mày lá liễu
Ở lại dáng xiêu xiêu
Là rụt rè tí tách

Ở lại trong trang sách
Mùi vị mưa hạ về
Ở lại giữa tràn trề
Cái nhìn chiều ngấm nguýt

Ở lại cùng quấn quýt
Là phút giây vợ chồng
Khoảnh khắc chờ nhớ mong
Bù đắp đâu vào đấy

Ở lại đi! Ở lại?
Bần thần ai khờ dại
Hụt hẫng phố xưa nay
Mà ai hay buồn thế

More...

Thật gần

By

Thật gần  

Thật gần chợ hoa Hàng Lược
Thật gần không khí ngày xuân
Thật gần Nguyên Tiêu Văn Miếu
Thật gần khuôn mặt phố thân
Thật gần quán trà Trường Xuân
Thật gần bên sông bãi mía
Thật gần Long Biên trẻ mãi
Thật gần Lò Sũ Hàng Vôi
Thật gần cây bàng đầu ngõ
Thật gần đùa vui trẻ nhỏ
Thật gần náo nức Cửa Đông
Thật gần là muôn năm cũ...

Biết rồi mùa xuân vẫn đợi
Bởi xa nên gửi rất nhiều
Gửi em khoảng trời diệu vợi
Đấy thôi mùa xuân chúng mình

More...

Biển không bờ

By

Có một biển không bờ 
Sóng chồm sóng bạc đầu 
Đường chân trời đã khuất khỏi tầm mây
Ngoài hải phận biển không bờ bất tận
Mới hiểu thêm trong  dáng hình  kỳ diệu
Nơi đất mẹ nơi bình yên cuộc sống
Là tha thiết tình yêu
 
Giữa trùng dương ào ào gió lộng
Mạnh mẽ hơn
Vững vàng hơn
Trước sóng cả đời thường
Và khao khát muốn làm gì cho đất mẹ
Từ những việc giản đơn cần thiết
Để gìn giữ dựng xây cho đất đẹp giàu

Bờ bãi ơi
Hôm nay
Giữa trùng trùng gió lộng
Càng thương nhiều mỗi tấc đất bờ xanh
Và như thế
Tình yêu là tất cả
Con tàu ra khơi và rẽ sóng trở về...

 

More...

Dư vị tháng hai

By

Tâm thong thả đi dạo loanh quanh con đường Xuân Thủy dài mê mải. Một chú bằng lăng đã trổ hoa lác đác. Màu tím ấy nhẹ nhàng và cô lẻ giữa khung trời tháng hai nồng nực nắng. Hai  bên dãy vỉa hè hoa ban tím ngơ ngác tăm tắp đứng dưới mây trắng ngàn năm đang phe phẩy chiếc quạt gió thiên gian. Duy nhất xen giữa đám ban tím ấy bỗng nhiên là nồng nàn màu phượng đỏ bừng lên như tháng năm của Tâm. Chùm hoa phượng đung đưa cánh đỏ bên vòm lá xanh ngắt. Tâm dừng chân  ngửa cổ nhìn vói lên phượng. Một cậu bé chạy xe đạp qua thấy Tâm ngửa cổ  lên trời cũng vội nhìn lên. Nó ngạc nhiên và tò mò kiểu con trẻ mà nó làm sao có thể hiểu được với Tâm phượng là một góc riêng trìu mến nhất trong quãng đường đã đi qua.
Tháng hai phượng mới đang nhóm lửa nhưng Tâm vẫn nhận ra cái nồng nàn cháy bỏng trong mỗi cánh phượng và sự rực rỡ ẩn dưới màu đỏ huy hoàng ấy.
Đêm. Phượng từ từ len vào giấc ngủ sau khi Tâm đọc lại câu chuyện ngắn năm xưa một câu chuyện nhẹ nhàng thi vị  vừa hư cấu vừa có thật vừa dung dị vừa hàn lâm.

More...

Bây giờ mới biết

By

     Bài hát Gửi em ở cuối sông Hồng được nhạc sỹ Thuận Yến phổ nhạc theo bài thơ cùng tên của tác giả Dương Soái đã từng được nhiều khán thính giả yêu thích. Bài hát thể hiện chất trữ tình tình cảm xa xôi gửi gắm của tình yêu đôi lứa. Điều này ai cũng biết. Bài hát cũng hay lắm ch nếu chưa biết chưa đọc lần nào bài thơ nguyên gốc.Lặng người.

Ấy thế mà đến bây giờ tôi mới hay rằng bài thơ gốc của tác giả Dương Soái lại không hề hoàn toàn mang tính chất trữ tình như dư âm của bài hát nổi tiếng kia lưu lại. Vẫn biết nhạc thì phải thi vị thêm ý thơ nhưng ở đây lại là như thế một sự chạnh buồn. Vậy mà...
Ngày 17tháng 2 năm 1979 đã đi qua lâu rồi ngày ấy tôi còn nhỏ nên không có được sự quan tâm thời sự nhưng hôm nay sau hơn 30 năm có lẻ lần đầu tiên được đọc bài thơ Gửi em ở cuối sông Hng mới biết và hiểu thêm nhiều về một thời  như thế :chiến tranh chiến tranh là tàn ác.  

Gửi em ở cuối sông Hồng
Tác gi: Dương Soái

Anh ở Lào Cai
Nơi con sông Hồng chảy vào đất Việt
Tháng Hai mùa này con nước
Lắng phù sa in bóng đôi bờ
Biết em năm ngóng tháng chờ
Cứ chiều chiều ra sông gánh nước
Nên ngày ngày cùng bạn bè lên chốt
Anh lại xuống sông Hồng cho thoả nỗi em mong
Đài báo gió mùa em thương ở đầu sông
Đỉnh đồi cao chiến hào anh gặp rét
Biết mùa màng đồng quê chưa cấy hết
Tay em ngập dưới bùn lúa có thẳng hàng không?
Giá chúng mình còn cái thuở dung dăng...
Anh thả lá thuyền xuôi về dưới ấy
Em ra sông chắc em sẽ thấy
Chỉ nỗi nhớ chúng mình đủ ấm mọi mùa đông.
Nhưng thơ ngây đâu còn ở chúng mình
Khi Tổ quốc trao anh lên tuyến đầu chặn giặc
Khi biên cương trong anh đã trở thành máu thịt
Đạn lên nòng anh giữ trọn nguồn sông
Nỗi nhớ cho em chưa viết được đôi dòng
Đạn quân thù bỗng cuồng điên vào thị xã
Xe tăng thù nghiến mặt sông êm ả
Nhịp cầu thù chặt đứt chờ mong
Bão lửa này mang sức mạnh hờn căm
Phá cầu thù xé vụn xe tăng giặc
Giữa dòng sông nghìn xác thù ngã gục
Máu giặc loang ố cả một vùng
Thì hỡi em yêu ở cuối sông Hồng
Nếu gặp dòng sông ngàu lên sắc đỏ
Là niềm thương anh gửi về em đó
Qua màu nước sông Hồng em hiểu chiến công anh

More...